Quà Tặng Cuộc Sống

Quà Tặng Cuộc Sống SÁCH LÀ NGUỒN TRI THỨC VÔ TẬN - TƯ DUY NHÂN SINH - TRIẾT LÝ NHÂN SINH

Tư duy nhân sinh - Triết lý nhân sinh - Nhân sinh Triết luận - Sách hay - Sách là nguồn tri thức vô tận

CÔ GIÁO CỦA TÔI NGÀY XƯA...!Hôm nay, ghé nhà thăm Cô...!Nhớ ngày ấy...! Năm 1967, ngồi dưới ghế lớp học để được Cô dạy.....
01/02/2026

CÔ GIÁO CỦA TÔI NGÀY XƯA...!
Hôm nay, ghé nhà thăm Cô...!
Nhớ ngày ấy...! Năm 1967, ngồi dưới ghế lớp học để được Cô dạy...!
Cô có tên rất đẹp: Nguyễn Thị Bạch Loan, theo đạo Công Giáo...!
Mỗi ngày Cô đến trường là mỗi bộ áo dài trắng, hồng, tím hồng... khác nhau.
Tóc buông dài đến thắt lưng. Trên đầu bao giờ cũng có vòng bandeau cùng màu với áo...!
Dáng Cô nhỏ nhắn, bước chân đi trong lớp thật nhẹ nhàng thướt tha. Giọng nói thật truyền cảm khi giảng bài...!
Khi tôi hay các bạn phạm lỗi..., Cô chỉ khẽ một thước thật nhẹ để “cảnh cáo...”.
Sau đó, nhìn thấy đôi mắt Cô buồn buồn...!
Ngồi chia sẻ với Cô những chuyện ngày xưa đã hơn nửa thế kỉ thật là vui và ấm lòng...!
Nhìn Cô giờ khác xưa hoàn toàn...! Đã 57 năm rồi mới được ngồi với Cô trò chuyện cùng nhau. Thời gian mà..., đâu chờ một ai...?
Xin phép Cô, chụp tấm ảnh và chia sẻ trên Facebook. Cô cười nhẹ...
-Già rồi...! Đã 81 rồi...! Em học trò nhỏ của Cô...!
Tôi xin phép chia tay Cô..!
-Khi nào rảnh... ghé nhà Cô nha Trực...!
Cho Cô gởi lời thăm cả nhà...!
Tôi đáp lại một nụ cười và ba tiếng:
-“Dạ Thưa Cô...!”
. . . Đọc tiếp: https://s.shopee.vn/3fsOv6OUjh

LỘN SỐTác giả : Loan Ngẫn Nàng yêu chồng một cách mê tín. Nàng có sở thích rất kỳ lạ là không bao giờ lưu số điện thoại ...
01/02/2026

LỘN SỐ
Tác giả : Loan Ngẫn
Nàng yêu chồng một cách mê tín. Nàng có sở thích rất kỳ lạ là không bao giờ lưu số điện thoại của chồng. Nàng cũng không mấy khi dùng zalo và trên 5 năm nay không chơi Fb.
Ngày nào làm về chồng nàng cũng tót ra đầu ngõ uống bia và tán gẫu. Nàng thổi cơm, tắm táp xong là bấm máy gọi chồng về chén. Nàng bấm số gọi cho chồng chứ chả thích lưu. Đàn bà đã thích thì đừng hỏi tại sao.
Bữa ấy nàng vừa bấm máy xong, thấy đầu dây kia nghe máy nhưng chưa kịp alo nàng đã thỏ thẻ: Anh về cơm đi nào, em nấu xong hết cả rồi.
Bỗng đầu dây bên kia là tiếng phụ nữ: Chị gọi ai đấy?
- Tôi gọi cho anh Dũng chồng tôi. Giọng nàng bắt đầu hơi cao, nàng đang nghĩ nay chồng nàng lại cho con mả mẹ nào cầm máy không biết. Máy chồng nàng chỉ được mình nàng cầm thôi chứ! Nàng ghét mấy con mẹ đầu ngõ chiều đến hay hễu với bọn đàn ông. Nàng ghét! Ghét ghê cơ.
Con mẹ đầu máy kia ghê gớm phết, đã cầm máy của chồng người ta lại còn hỏi lắm.
- Có đúng chị gọi cho chồng chị không?
- Ơ cái nhà chị này, hỏi gì hỏi lắm, tôi gọi vào số máy chồng tôi chả gọi cho anh ấy thì gọi cho ai.
- Chị với anh ta lấy nhau lâu chưa? Có con chưa?
- Lâu rồi! Hai con rồi! Hỏi lằm hỏi lốn. Đưa máy cho chồng tôi để anh ấy về ăn cơm.
- Á à, con điên này, mày láo toét, tao sẽ .. tao sẽ…
- Mày mới là con điên! Mày làm gì tao! Tao thách đấy.
Nàng nghe có tiếng hét, tiếng khóc rồi đầu bên kia tắt máy. Nàng tức lắm, nàng yêu chồng thế cơ mà.
Nàng điên, điên lắm, mặt bừng bừng bốc hoả, nàng định chạy ra ngay đầu ngõ, nhưng nàng bỗng nghĩ nhỡ ra… ầm ĩ lên rồi ảnh hưởng đến cả hai bên. Nàng bần thần ngồi xuống, bụng vẫn cứ tức và đầu vẫn cứ ghen nhưng nàng bỗng xem lại số mình vừa gọi, chết bỏ mẹ rồi.. lộn số.
Số của chồng nàng đuôi là 69 nàng bấm mẹ thành đuôi 96 rồi lại đi cãi nhau với vợ người ta.
Nàng bần thần nghĩ ngại quá, chắc vì mình mà vợ chồng nhà kia mắng cãi nhau, vì sau khi cô kia hỏi: có con với nhau chưa? Nàng khẳng định có rồi thì đầu dây kia nghe có tiếng hét, tiếng khóc. Mà thế quái nào lại có sự trùng hợp kinh thế. Số thuê bao kia chồng cũng tên Dũng.
Nàng đang băn khoăn chưa biết giải quyết vụ lộn số này thế nào thì đầu bên kia gọi lại. Tiếng đàn ông, rất lịch sự, hỏi nàng là ai, ở đâu, tên gì? Và vì sao lại gọi vào số điện thoại và nói những điều không có thật như vậy!
Nàng bây giờ mới hết run, bình tĩnh trỳnh bày là do nàng bấm lộn số, chồng nàng cũng tên thế và hay ra đầu ngõ ngồi chơi. Nàng đang bực mình vì dám cho đứa khác cầm máy thì bên kia cứ gọi nàng là con này, con kia rồi doạ mày chết với tao…
Đầu bên kia nói chị làm thế này đúng là giết em.
Xong xuôi nàng nghĩ lại cứ buồn cười, ở đời sao có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thế chứ, dưng nhầm mà lộn đò, lộn đồi, hay lộn về Bần thì được chứ lộn số như nàng thì quả là hơi sợ. . . . Đọc tiếp: https://s.shopee.vn/3fsOv6OUjh

Chuyện Mẹ Chồng, Nàng Dâu 💕Vào một buổi sáng tôi đang ngồi chăm sóc con gái đang sinh ở một bệnh viện Phụ sản ...Cũng vừ...
01/02/2026

Chuyện Mẹ Chồng, Nàng Dâu 💕
Vào một buổi sáng tôi đang ngồi chăm sóc con gái đang sinh ở một bệnh viện Phụ sản ...Cũng vừa lúc ấy tôi thấy người ta đẩy vào phòng một sản phụ vừa sinh. Phía sau là một người đàn bà có tuổi, áo quần xốc xếch chạy theo chiếc xe đẩy với vẻ mặt lo lắng... Khi chiếc xe đẩy đã dừng hẳn ở mép giường, người điều dưỡng đỡ người sản phụ dậy thì người đàn bà có tuổi lại chen vào đưa hai tay ra đỡ phụ.
- Để con bác ơi... Người điều dưỡng đẩy nhẹ bà ra, nhưng bà vẫn kiên quyết phụ.
Sau khi người sản phụ đã nằm ngay ngắn trên giường thì bà mới an tâm soạn đồ dùng ra để lên đầu tủ.
- Mệt không con? Bà hỏi nhỏ... rồi đưa tay lên gỡ những sợi tóc bết đầy trên má cô gái.
- Không mẹ! con thấy khỏe rồi.
- Ừ, vậy con nằm đây mẹ đi mua nước nóng lau mặt hai mẹ con nhé. Nói đoạn bà lại xách bình thuỷ vừa đi vừa chạy gấp gáp...
Cô gái ngó quanh, ngó quẩn rồi lại ôm lấy thằng bé đỏ hỏn vào lòng.
Chưa đầy mười phút thì tôi đã thấy bà ấy trở lại... Trên tay tòn teng bình nước nóng.
- Mẹ pha sữa con uống nhé? Bà hơi cúi đầu hỏi cô gái. Đây là sữa dành cho sản phụ mới sinh. Hơi mắc chút, nhưng người ta nói nó bổ. Vừa nói, bà vừa cười hãnh diện lắm. Pha sữa xong, bà kiên nhẫn múc từng thìa đút cho cô gái.
- Thôi mẹ để con tự uống nào.!
- Không được, để mẹ...
Uống xong ly sữa cô gái ngủ thiếp đi thì tôi mới buộc miệng nói :
- Không gì sướng bằng mẹ ruột mình bác nhỉ?
- Đâu, con dâu tôi đấy chứ...
- Ô, dâu bác hả? Thế mà tôi tưởng...
- Nó còn khờ lắm bác à. Lấy chồng có con mà chẳng biết gì hết. Nhưng được cái ngoan. Biết vâng lời...
- Tôi thấy bà thương như con đẻ í ?
- Đúng rồi... Mình thương nó thế nào, thì sau này mình già ắt nó sẽ thương mình lại thôi. Cái gì cũng vậy. làm cha làm mẹ hy sinh thiệt thòi chút cũng chẳng sao. Miễn chúng nó hạnh phúc là mình mừng rồi.Tôi có tất cả bốn nàng dâu đấy chứ. Đứa nào cũng ngoan ngoãn thương yêu mẹ chồng. Bởi cái gì tôi cũng tốt với chúng. Quy luật mà cô...Cứ cho đi rồi mình sẽ nhận lại cái khác . . . Đọc tiếp: https://s.shopee.vn/3fsOv6OUjh

BỎ BẠN .Ông bạn tới nhà tôi chơi cho biết nhà. Vợ tôi làm ít mồi, mua mấy lon bia cho hai người lai rai.  Người bạn này ...
01/02/2026

BỎ BẠN .
Ông bạn tới nhà tôi chơi cho biết nhà. Vợ tôi làm ít mồi, mua mấy lon bia cho hai người lai rai.
Người bạn này tôi mới quen. Tính nó sôi nổi, nhanh nhẹn, vui vẻ hòa đồng, nên tôi cũng thích.
Chúng tôi uống hết mười lon thì bia hết, nó bảo để nó ra đầu hẻm mua về uống tiếp. Vợ biết tửu lượng của tôi không uống được nữa, nên góp ý: "Hai người uống vậy thôi, để bạn anh còn chạy xe về nữa. Để em pha trà, hai anh em ngồi uống nước nói chuyện nhé". Tôi cũng bảo nó, tôi không uống được nữa. Nó có vẻ không vui.
Mấy hôm sau gặp nó ở quán cà phê. Nó vỗ vai tôi, hỏi: "Mày có vẻ sợ vợ nhỉ?". "Sao mày lại hỏi thế?". "Hôm trước nhậu ở nhà mày ấy, vợ nói một câu là mày nghe răm rắp". "Vợ tao có ý tốt mà. Uống nữa sợ mày chạy xe về không an toàn thôi".
"Xời... Tao chúa ghét mấy mụ đàn bà cứ xen vào, khi đàn ông chúng mình nhậu, mất cả hứng". "Vậy à...". "Còn gì nữa. Người như vợ mày, tao thua. Mày nên xem lại vợ mày đi, chán lắm".
Nghe nó nói vậy, tôi cười: "Mày chán thì tùy mày thôi. Còn tao thì vợ nói đúng, là tao nghe. Tao đi trước đây".
Từ đó, tôi không thân thiết với nó nữa. Vắng nó tôi không sao. Nhưng vợ con tôi thì hàng ngày hàng giờ, tôi luôn cần đến. Tôi phải bảo vệ gia đình của mình . . . Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/2AxINf65A3

ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ ...Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn...
01/02/2026

ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ ...
Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...
Bố im lặng...
Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Sáu đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: "Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!".
Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con.
Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.
Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.
Vì thế. Tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.
Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, bố có phép màu.
Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.
Đừng quên nhé...
Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vì tự hào.
Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con. . . . phần tiếp theo xem tại đây https://s.shopee.vn/20dsB7qNEx

Máy điện thoại củα αnh lại hiện lên tin nhắn:  "Anh với em nên dừng lại ở đây, nếu tiếρ tục quαп Һệ, em nghĩ, αnh khổ và...
01/01/2026

Máy điện thoại củα αnh lại hiện lên tin nhắn: "Anh với em nên dừng lại ở đây, nếu tiếρ tục quαп Һệ, em nghĩ, αnh khổ và em cũng khổ. Nhất là αnh có giα đình rồi, nếu như chị và các cháu biết…”...
Anh suy nghĩ, dằn vặt, tại sαo thế nhỉ ?
Đã nhiều lần cô ấy nói với αnh: “Em cảm ơn αnh nhiều lắm. Anh mαng nụ cười đến cho em, em muốn giữ mãi quαп hệ này…”
Thế mà mấy ngày nαy, αnh nhận được một loạt tin nhắn củα cô ấy, nên chấm dứt !!!
Trong quαп hệ giữα αnh và cô ấy, αnh không giấu αnh đã có giα đình, có hαi con, vợ chồng sống hạnh ρhúc, cô ấy cũng đồng ý..... Chuyện này nên giữ “bí mật”, nếu lộ rα sẽ đổ vỡ và mất rất nhiều, nhất là tình cảm giữa anh và cô ấy. Anh tạo điều kiện cho cô ấy tốt nghiệρ Đại học, cả về chuyện tiền bạc, rα trường có việc làm. Còn cô ấy, thiếu thốn tình cảm, mẹ mất sớm, bố đi lấy vợ khác, khó khăn đủ mọi chuyện… αnh bù đắρ tất cả ! Cô ấy đi cạnh αnh thật nhí nhảnh, hồn nhiên, tiếng cười trong veo như nắng sớm. Anh đi cạnh cô ấy mọi mệt nhọc ρhiền toái ở cơ quαn như không có, chuyện giα đình, khi vợ chồng có những lúc không bằng lòng, tự nhiên trôi vụt mất…
Thế mà bây giờ !....??
Vợ thấy αnh đăm chiêu, hαy thở dài, hỏi:
- “Anh có chuyện gì à ?”.
- Anh vội lắc đầu.
- Vợ nhìn αnh chăm chú rồi nói:
“Anh đừng giấu em, có chuyện gì buồn cứ nói với em, em sẽ có cách giải quyết.”.
- “ Không có gì em ạ !”.
Anh nói thế, nhưng trong lòng ρhục vợ, nhiều chuyện trong cơ quαn, αnh tưởng bí, nhưng vợ vẫn chỉ cho αnh cách giải quyết thuận lòng. Lại chuyện riêng củα người bạn thân nhờ, αnh thấy bí rì rì, vợ cũng chỉ rα cách đi mà không sợ vấρ. Đấy, ngαy như chuyện này, thấy αnh buồn, vợ bàn :
- “ Hôm nαy là ngày nghỉ, em định làm một bữα cơm thật ngon cho αnh và các con. Nhưng thôi, thấy αnh có vẻ không vui, αnh, em cùng các con đi chơi xα trong ngày…”.
Vợ lấy ô tô đưa cả gia đình đi đến một khu du lịch sinh thái, cảnh rất đẹp, cho anh và các con tha hồ vui đùa. Tiếng cười của các con cũng làm vơi trong anh đôi chút nghĩ ngợi về chuyện kia...
Về đến nhà thì cô ấy lại nhắn tin cho anh trong điện thoại:
- "Em sẽ đi rất xa, em và anh sẽ không gặp nhau nữa, mà em nghĩ như thế là hay hơn. Anh nên thương chị và các cháu, em biết chị rất thương anh, các con anh rất ngoan, có hiếu với cha mẹ. Đó là hạnh phúc mà nhiều người ao ước".
Nhận được tin nhắn, anh bần thần gọi điện thoại, chuông reo, nhưng cô ấy không bắt máy, anh quyết định đi đến chỗ cô ấy trọ..
Thấy anh lập cập lấy xe máy, chị đưa anh cái áo ấm, khuyên: "Anh có chuyện vội à ? Lấy xe ô tô đi cho an toàn". Anh bảo: "Không cần đâu em". Anh mặc vội cái áo ấm vợ đưa, rồi lên xe máy phóng vội. Chị nhìn theo, khẽ lắc đầu.
Cô ấy chuyển phòng trọ, không báo cho anh biết. Đến chỗ cô ấy làm việc, mọi người ngạc nhiên: "Cô ấy đi khỏi đây hơn hai tuần nay rồi, không tin cho anh sao ?".
Thế là thế nào ?
Tại sao cô ấy có thể chia tay với anh dễ dàng đến như vậy ?
Anh về lại nhà, trong lòng buồn trĩu. Các con thấy anh về, chúng ùa ra đón, nói ríu rít:
"Cả nhà vẫn đợi bố đấy, chưa ai ăn cơm".
Vợ giục anh thay quần áo, đi tắm. Vợ anh thủ thỉ: - "Anh biết em và con lo cho anh, thương anh như thế nào không ? Đừng làm việc nhiều, đừng suy nghĩ những chuyện bao đồng, không gì hơn vợ với con. Anh có làm sao, mẹ con em biết sống thế nào? ".
- Nghe vợ nói, , anh thấy mình như có lỗi. Anh quay lại nắm tay vợ nói nhỏ:
"Em nói đúng".
- Vợ cười nhẹ: "Anh ăn cơm với mẹ con em".....
Vợ của anh gặp cô gái ấy, trả lại chiếc điện thoại: "Cám ơn em đã nghe lời khuyên của chị, và cho chị mượn chiếc điện thoại này. Qua những tin nhắn chị gửi, anh ấy đã hiểu ra vấn đề...Dù hoàn cảnh của em rất đáng thương, nhưng nếu là người phụ nữ khác, chị tin, họ không giải quyết như chị đâu. Chào em" . . Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/2AxINf65A3

CÁCH CHỒNG TÔI DẠY CON!Nhà tôi có 3 đứa trẻ, trong đó một bạn đang tuổi dậy thì ngông nghênh và hai bạn còn lại vẫn là m...
01/01/2026

CÁCH CHỒNG TÔI DẠY CON!
Nhà tôi có 3 đứa trẻ, trong đó một bạn đang tuổi dậy thì ngông nghênh và hai bạn còn lại vẫn là mầm non vừa chớm!
Chồng vẫn thường hay nói: em cứ để anh dạy, trẻ nhỏ dễ dạy, cứ từ từ mà nói đừng có la hét, nồ con làm gì! Nghe xong mình chỉ muốn nói : " ừa, anh dạy đi, coi có tức nghẹn cổ hay không thôi".
Nghĩ là vậy, chứ tôi cũng nhẹ nhàng: dạ, anh cứ dạy các con, em sẽ không xen vào, hy vọng anh dạy các bạn ổn hơn em.
Đầu tiên, anh cho con nghĩ học thêm cả thảy...tôi phản kháng trong vô hiệu. Bọn nhỏ thì giống như được giải tỏa, như những chú chim được mở cửa bay ra khỏi cái lồng chật hẹp. Anh bắt buộc con, trên lớp cố gắng tập trung hết sức nghe thầy cô giảng bài, học phải hiểu, không được học như vẹt và phải làm luôn bài tập trên lớp. Còn nếu chưa hiểu về hỏi ngay, ba sẽ dạy. Sau việc học trên lớp là về nhà anh để bọn nhỏ học làm việc nhà: nấu cơm, rửa chén, phơi đồ, ủi quần áo, quét nhà, lau nhà dọn phòng. Bạn nữ lớn thì học thêm nấu ăn, cắm hoa, nấu chè với mẹ. Bạn nam thì học chà nhà vệ sinh, dọn vườn với ba.
Anh nói với các con, việc học kiến thức, chữ nghĩa là cả đời, tụi con có giờ trên lớp rồi, về nhà học kỹ năng sống, kỹ năng làm việc nhà, tập tính siêng năng, sạch sẽ, rèn luyện sức khỏe, năng lực làm việc và luyện cho đôi tay có sự khéo léo, điều này nó cũng ngang ngửa việc học.
Thời gian đầu, lo kết quả học của con sút giảm, tôi thấy thương, thấy tội khi những bàn tay nhỏ xíu phải làm việc nhà. Làm mẹ, cầm lòng không đặng. Nhưng cuối cùng, mình cũng phải chịu thua...vì ông chồng mình ổng cương quyết với mình phải để anh dạy, nếu em dạy con, chúng nó chỉ biết học và học ( học kiến thức trường lớp) rồi trở thành một trong những đứa không đụng tay tới việc gì.
Con gái thì trở thành một đứa vụng về, không biết nấu ăn, không có đức hạnh siêng năng, quán xuyến nhà cửa, gia đình, chỉ biết học thôi thì làm sao sau này con có một gia đình hạnh phúc khi không có những kỹ năng cơ bản của một người phụ nữ. Hãy để cho con được biết nhiều kiến thức đời sống hơn là trường lớp.
Con gái anh, anh là người thương yêu nhiều hơn ai hết, anh muốn và đang rèn con trở thành một cô thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, tính tình điềm đạm, đức hạnh siêng năng, con người sạch sẽ, ăn nói dịu dàng, cữ chỉ nhã nhặn. Trong đầu có kiến thức, vẻ ngoài có dung nhan. Là người phụ nữ có chiều sâu, đẹp, biết suy nghĩ và có bản lĩnh.
Còn về hai đứa con trai, em dạy thì chúng nó sẽ trở thành những người thô lỗ. Vì em chỉ la phạt và em không biết khích lệ, không tìm ưu điểm của con. Nếu chỉ cho con học và học thì mãi nó cũng không biết ga lăng với chị, với mẹ, với bạn bè, người thân là phái nữ. Không có năng lực giải quyết một vấn đề bất ngờ. Tay chân lóng ngóng. Và nhất là, sau này cưới vợ sẽ không biết phụ giúp đỡ người bạn đời của mình làm những công việc thường nhật. Nó không trở thành trụ cột được khi nó chỉ biết đi học mà không biết làm việc gì trong nhà. Anh muốn, con trai là phải mạnh mẽ, gánh vác.
Nhưng tóm lại, anh muốn nhiều nhất chính là con được chơi nhiều hơn, các con vẫn còn nhỏ tuổi thơ qua nhanh lắm, em đừng nhồi nhét con phải học. Con thích mặc quần áo gì cứ kệ nó, đẹp thì gu thẩm mỹ tốt, độc lạ thì gu thẩm mỹ khác người vậy thôi. Em sao phải bực, hãy tôn trọng sở thích của con em nhé!.Thay vì em cấm chơi game thì hãy nói: mẹ sẽ cho các con chơi 30p vào khung giờ nào, con sẽ làm như vậy. Trẻ nhỏ dễ dạy, hãy dạy con, chỉ đường cho con đi, đừng để nó đi lung tung rồi mắng chửi.
Chúng ta đến với nhau vì tình yêu, các con cũng thế, chúng ta lao động vì trách nhiệm với các con với gia đình. Vậy nên, anh mong em nhớ, làm để kiếm tiền lo cho con. Mục đích lớn nhất là lo cho con. Lo ở đây là cơm ăn, áo mặc, học hành và điều quan trọng nhất là dạy dỗ thành người. Phải dạy cho con nhân sinh quan đúng đắn nó mới có đủ bản lĩnh trong cuộc sống, dù có là trai hay gái. Nên em hãy dành thời gian cho con, ăn với con, chơi với con, học cùng con như vậy mới là điều tụi nhỏ cần. Tụi nó không cần tiền, cần tình thương của chúng ta. Cha mẹ thương con, phải tính đường dài, phải có lộ trình, em và anh phải tính để con đường của con được dễ dàng một chút. Rồi tụi nó cũng sẽ dạy cho con,cháu nó giống như mình thôi. Thương như em là hại, thương phải rèn, con cái là phải dạy dỗ kỹ lưỡng, kiểm tra phẩm hạnh sát sao.
Tập tính kỹ luật, chứ không phải là cảm tính!
Em hãy nghĩ lại đi, xem em đã đúng hay chưa....nếu sai mình sửa, sửa mình rồi mới sửa con. Một người mẹ thấu đáo, thông tuệ, bao dung, yêu thương thì những đứa con của cô ấy không thể nào dở tệ được. Anh tin điều đó.
Anh dạy con bằng cách đó từ đầu năm học đến giờ và tôi cũng không ngờ, 3 bạn thì 1bạn học sinh xuất sắc, 2 bạn học sinh giỏi. Và thạo việc nhà, con gái khéo léo hơn, nhẹ nhàng hơn, con trai thì không còn ganh tỵ với nhau và biết nhường cho chị.
Có lẽ, anh không chỉ dạy con....anh dạy cả tôi nữa....tôi tin với một người trụ cột như anh sẽ lái con tàu nhỏ của chúng tôi vào bờ an toàn. . . Đọc tiếp tại đây: https://s.shopee.vn/1BEWFe6VP7

Ở Vn là 29 tết. Bên kia bán cầu con trai nhắn tin:" Mẹ ơi! Ở nhà sắm tết đến đâu rồi. Con nhớ nhà lắm". Bảy năm đi học x...
01/01/2026

Ở Vn là 29 tết.
Bên kia bán cầu con trai nhắn tin:" Mẹ ơi! Ở nhà sắm tết đến đâu rồi. Con nhớ nhà lắm".
Bảy năm đi học xa, nó chưa được về lần nào chỉ vì chẳng có tiền mà về. Mẹ bảo" cứ ở bên đấy bao giờ phấn đấu lấy bằng được cái PR( thẻ xanh) rồi về.Mỗi lần về mất cả trăm triệu, mẹ ở nhà làm bục mặt.Khổ thân thằng bé, ở xa, mỗi lần tết đến ngóng dài cổ về gia đình. Nơi ấy những người yêu thương cũng đang khắc khoải chờ nó trở về. Nó kể: " bên này con cũng đặt được hai cái bánh chưng của một cô người Việt. Con ăn trong vài ngày, tết của con đấy".
Mẹ nó quay đi hai hàng nước mắt trực trào thương nó, thương mình. Tương lai mờ mịt biết đến bao giờ....
Chiều ba mươi tết
Mẹ nó vẫn tất bật với đủ mọi việc không tên. Nó bắt mẹ bật cam để xem nhà sắm được gì rồi. May quá, mới mua được mỗi cành đào, cắm chềnh ềnh giữa nhà. Nó nhìn xít xoa " đẹp quá mẹ ạ ". Vậy là nó yên tâm.
Ừ thôi, cứ có cành đào trong nhà là có tết rồi cứ sống bằng niềm tin là được. Ngoài kia phố xá tấp nập, dân tình sắm tết rầm rập. Mẹ nó bình chân như vại, một năm kinh tế buồn.
Đang lơ ngơ mua vội vài thứ vét chợ, mẹ nó giật mình vì tiếng mời:
- Chị ơi mua gì cho em đi, cho em hết hàng về quê ăn tết cho kịp xe không hết xe về chị ạ.
Mẹ nó lúc này mới để ý, một người phụ nữ gầy gò, tóc tai bù xù, áo quần ruộm một màu lấm lem chấm mốc. Em còn vài cân khoai tây, vài củ hành tây, ít cà rốt, vài loại rau sống....
- Chị quê tận đâu, sao bán muộn thế, tết nhất về sớm tí cho con cái nó mừng.
- Em ở Thái Bình, theo con lên đây nuôi con ăn học. Nó học đại học Bách khoa chị ạ. Đôi mắt chị tự dưng cụp xuống. Ở quê em chẳng làm gì ra tiền. Lên đây buôn bán rau cỏ kiếm tiền đóng học cho con. Em ở trọ trong ngõ Đại La ý chị .
- Ừ chị tính tiền hết chỗ còn lại em mua hết cho mà về.
- 100 nghìn chị ạ
- Ôi còn có vậy mà chị ngồi cố làm gì. Mẹ nó nhét vội tờ 500 nghìn vào tay người phụ nữ.
" Em biếu chị thêm tí tiền xe, về luôn đi cho kịp".
Phụ nữ là vậy, hay cố. Ngày thường đã đành, tết nhất. Mẹ nó lẩm bẩm:
Sao giống mình thế quyết hi sinh đời bố củng cố đời con. Nay mai chúng nó thành đạt không biết có tưởng tượng cảnh này không nhỉ.
Mẹ nó về đến nhà, lật đật hạ đồ đạc gọi điện luôn cho người bạn: " Đến luôn em lấy mấy thứ về ăn tết nhé".
Tết là đoàn viên, tết là sẻ chia.
Mẹ nó hạnh phúc vì vẫn còn lo được cho mình, cho con và cho người khác nữa. Mẹ nó là vậy, đơn giản là đỉnh cao của phức tạp.
. . . Đọc tiếp: https://s.shopee.vn/3fsOv6OUjh

BÁNH ĐÚC KHÔNG CÓ XƯƠNG stVợ mất đã lâu, con gái còn nhỏ dại.Anh thương con đến thắt ruột khi thấy con dõi nhìn sững sờ ...
01/01/2026

BÁNH ĐÚC KHÔNG CÓ XƯƠNG
st
Vợ mất đã lâu, con gái còn nhỏ dại.
Anh thương con đến thắt ruột khi thấy con dõi nhìn sững sờ ba mẹ bạn đến đón con ở cổng trường, ríu ra ríu rít khi được mẹ hôn, ba bồng bế ...
Anh dành tất cả tình yêu thương cho con. Con gái tuy mới hơn 6 tuổi nhưng dường như cháu hiểu hết tất cả tấm lòng của ba, nên ngoan ngoãn lắm, học hành chăm chỉ. Cháu không vòi vĩnh và còn biết phụ ba quét nhà, lau bàn ăn, chùi rửa giày dép và còn biết sắp xếp gọn gàng chăn gối mỗi sáng mai thức dậy, tự biết vệ sinh cá nhân và biết bóp vai cho ba khi ba mệt mỏi. Cháu hát những bài hát vui nhộn cho ba nghe, làm cho anh cũng vui lây...
Ông bà nội ngoại đều ở quê và sức khỏe không được tốt, nên anh không dám làm phiền và nhất là cháu phải được học hành tử tế, có người kềm cặp. Anh là trưởng phòng kinh doanh của công ty nên cũng nhiều việc, có khi phải đi gặp đối tác đến khuya ...
Rồi ...anh để ý và có tình cảm với cô bạn đồng nghiệp mới chuyển đến, đã ly hôn chồng, có con riêng nhưng để gia đình chồng nuôi, đã cắt đứt mọi liên hệ với nhà chồng cũ. Vì cô ấy tâm sự với anh và các đồng nghiệp trong công ty, gía đình ấy sống khắt khe, không có tình người . Nên cô từ bỏ hết ...
Khi anh đề cập đến vấn đề tái hôn, anh nói rõ về hoàn cảnh gia đình và con gái của mình. Cô ấy bảo :
_ Em sẽ thương yêu con gái và coi như con ruột của mình, vì chị ấy đã mất rồi . Cái chính là em yêu anh. Anh hiểu rõ em mà !
Anh tin !
Anh báo cáo với ba mẹ anh và xin phép ba mẹ vợ cũ cho anh được cưới cô ấy về làm vợ, làm mẹ cho con gái anh. Ai cũng mừng và chúc phúc cho gia đình anh.
Con bé vui lắm, đã lâu thiếu tình thương của mẹ đẻ, bây giờ có người quan tâm, chiều chuộng yêu thương, được ăn cơm mẹ nấu và được tặng áo quần đẹp, đồ chơi yêu thích...
Cả gia đình rộn rã tiếng cười, hạnh phúc ngập tràn...
Hai người chung nhà cũng đã gần nửa năm. Anh được công ty cử đi công tác miền Nam 2 tuần. Họ bịn rịn chia tay nhau, anh ôm con gái vào lòng và dặn dò con nghe lời mẹ, khi về sẽ có quà. Anh dặn vợ lo cho con và cho vợ biết, con gái sợ sấm chớp, không ăn được đậu phộng vì dị ứng nặng... Cô cười:
_ Anh yên tâm nhé , nhớ về sớm với mẹ con em !
Anh tin !
Ngày nào cũng vậy, tối nào anh cũng gọi điện nói chuyện với vợ con. Anh yên tâm và tin tưởng vợ sẽ lo lắng chăm sóc con tử tế. Đến ngày thứ tư, anh gọi điện thì cô bảo con gái đang tắm, lúc sau anh gọi lại thì cô bảo con gái đã đi ngủ .
Anh tin !
Thế là anh xa vợ con đã một tuần, chỉ một tuần nữa thôi, cả nhà sẽ đoàn tụ, sum vầy..
Hai ngày anh bận quá, nên không gọi điện cho vợ con. Sáng sớm anh gọi điện, anh sợ con nhớ ba, tội nghiệp, thì cô bảo, con đang ở trong nhà vệ sinh. Cô tắt máy. Trong lòng anh sao bồn chồn đến lạ ...
Còn mấy việc lặt vặt, anh nhờ đồng nghiệp thu xếp dùm để được về nhà sớm hơn dự định. Muốn bất ngờ cho hai mẹ con, nên anh im lặng về trụ sở công ty báo cáo công việc và về thẳng nhà luôn.
Sao cửa không khóa ngoài, vợ không đi làm sao ? Hay con ốm vợ phải ở nhà săn sóc cho con ?
Anh gõ cửa thì con gái mở cửa, giọng thều thào:
_ Ai đó ? Mẹ con đi làm rồi ạ !
_ Ba đây, con gái ! Mở cửa cho ba đi nào!
Con gái mở cửa.
Trước mặt anh , con gái mặt sưng vù, tóc tai bù bết, mắt bầm đen...
Anh ôm chầm lấy con:
_Con bị sao vậy con ?
_ Con không sao ba, con bị vấp té ở trường thôi.
Ánh mắt con bé ngó sang chỗ khác, hai vai run rẩy...
Anh lập cập mở điện thoại, gọi cho cô giáo chủ nhiệm của con để hỏi rõ : vì sao cháu bị té mà cô giáo không báo cho phụ huynh biết ( vì trong hồ sơ của nhà trường đều có thông tin liên lạc. Anh là ba nó mà và chỉ một số điện thoại duy nhất)
Cô giáo bảo :
_Mẹ của cháu đã đến trường báo cháu ốm phải nhập viện năm ngày rồi ạ ! Ba cháu không biết sao ?
Anh ngã xuống salon, thảng thốt.
Anh hỏi con, thì con cúi mặt xuống thấp, lắp bắp :
_ Mẹ đang trang điểm, con ăn mì gói lỡ làm văng mấy giọt nước mì vào hộp đựng đồ để kế bên. Mẹ đá:nh con đa:u lắm ba ơi. Còn nhét nguyên cục bông gòn vào miệng không cho la và cấm con méc ba ... không thì mỗi ngày sẽ đá:nh hai lần .
Anh nấc lên ai oán: Trời ơi. Con gái của ba, tội nghiệp này sao con gái bé bỏng của ba phải gánh chịu cơ chứ !
Cô về, anh hỏi:
_ Sao em lại đối xử với con như thế , em không thương nó một chút nào sao ? Anh cứ nghĩ em yêu anh và thương con như em đã nói trước khi mình kết hôn chứ . Anh biết thiệt thòi cho em nên anh có tiếc gì và có bao giờ bạc đãi em không ?
Vẻ mặt tỉnh queo, cô thét lên :
_ Hư đốn thì bị đòn thôi, uất ức cái gì ? Tôi không phải là người hầu của mấy người nha !
Và cô ta dọn đồ, đi ra cổng, không ngoái lại nhìn.
Anh đau đớn, thốt lên : . . . Phần tiếp theo xem tại đây: https://s.shopee.vn/2AxINf65A3

Sáu mươi tuổi ᵭầu mà còn làm dâuMẹ tôi nấu ăn ngon có tiếng. Con cháu ᵭều mê món ăn củα Ьà. Song, dường như mãi ᵭến gần ...
01/01/2026

Sáu mươi tuổi ᵭầu mà còn làm dâu
Mẹ tôi nấu ăn ngon có tiếng. Con cháu ᵭều mê món ăn củα Ьà. Song, dường như mãi ᵭến gần ᵭây, nghĩα là hơn 40 năm ăn món mẹ nấu, tôi mới chợt nhận ɾα một ᵭiều cực kỳ quαn tɾọng.
Số là mới ᵭây, khi gọi Ьảo tôi gửi về một ít tương khìα, giọng mẹ hào hứng ɾất lạ: “Mấy hôm nαy, mỗi ngày mẹ nấu một món khác nhαu, Ьα với ông nội ăn quá tɾời”.
Mẹ không nhận ɾα tɾước giờ mẹ vẫn nấu ít nhất mấy món khác nhαu mỗi ngày. Có ᵭiều mãi gần ᵭây mẹ mới hứng thú với chuyện nấu ăn. Mẹ còn không (chưα) nhận ɾα ᵭiều ᵭó.
Tất nhiên không ρhải lúc nào tôi cũng vào Ьếρ với tâm tɾạng tốt. Tôi cũng không ρhải luôn vào Ьếρ như ɾα tɾận nhưng tôi có thể quyết ᵭịnh không vào Ьếρ nếu không có tâm tɾạng. Mẹ tôi không ᵭược như vậy. Có lần, khi viết một Ьài luận về giα ᵭình, tôi có thể viết ngαy Ьα tôi thích khổ quα nhồi ϮhịϮ, Ьánh tét, ϮhịϮ kho tàu, cá ᵭồng… – cả một dαnh sách dài các món mẹ thường nấu cho Ьα hoặc thường dặn tôi muα mỗi lần ᵭi chợ.
Vậy nhưng mẹ thích món gì thì tôi nghĩ mãi không ɾα. Ngαy cả khi gọi mẹ ᵭể hỏi, tôi vẫn không có câu tɾả lời vì mẹ cũng không Ьiết mình thích gì. Quá quen với việc món ngon nhất mẹ ᵭể dành cho con, cho chồng, tôi cũng dần xem ᵭó là việc ᵭương nhiên.
Tôi lớn lên, có giα ᵭình ɾồi Ьận ɾộn với món ngon củα chồng, món ngon củα con. Món ăn yêu thích củα mẹ chưα kịρ thành hình tɾong tôi ᵭã nhαnh chóng tαn Ьiến. Những cuộc gọi củα mẹ cứ gặρ tɾở ngại Ьởi khi thì tôi ᵭαng nấu ăn, khi thì ᵭαng ngoài ᵭường, khi thì ᵭαng Ьận tαy…
Thỉnh thoảng “vồ” ᵭược tôi, mẹ lại thαn ᵭαu nhức, mỏi mệt, 60 tuổi còn ρhải làm dâu… Tôi cũng không còn sức lực ᵭể nghe mẹ, chỉ có thể αn ủi vài câu, dặn dò vài câu… kiểu như: “Thôi, ông nội con còn ᵭược Ьαo nhiêu năm nữα ᵭâu. Mẹ ɾáng nhα! Người già nằm một chỗ còn cực con cháu hơn nhiều…”. Đột nhiên tôi nhận ɾα mình chưα Ьαo giờ thực sự cảm nhận ᵭược nỗi mệt mỏi củα mẹ.
Tôi chỉ là kẻ “nói cho quα chuyện”. Tôi chưα Ьαo giờ có thể nói một lời Ϯử tế với mẹ, ít ɾα là thừα nhận cảm xúc củα mẹ: “Đúng là 60 tuổi ᵭầu mà còn làm dâu, thật không ρhải chuyện dễ dàng”.
Dù là mẹ củα Ьốn ᵭứα con, dù mαng vác tɾách nhiệm và gánh nặng giỏi ᵭến ᵭâu, mẹ cũng cần sự cảm thông với nỗi mệt mỏi củα mình.
Tuy nhiên, tôi cũng chỉ thấy nỗi mệt mỏi củα Ьản thân mà không thấy nhọc nhằn củα người khác, kể cả mẹ. Có lẽ mẹ cũng chẳng còn hơi sức ᵭể quαn tâm ᵭến việc mình có ᵭược công nhận hαy không, nhưng hẳn cái mệt dαi dẳng tɾong lòng mẹ là có thật. Vậy mà tôi cứ liên tục từ chối nó. Đến một ngày, có lẽ ᵭã chịu hết ҳιếϮ, mẹ “Ьàn giαo” ông nội cho các cô, “xin” nghỉ ρhéρ vài ngày ᵭi thăm con.
Thường từ quê vào, mẹ sẽ lỉnh kỉnh nào Ьánh nào ϮhịϮ nào cá, cả mấy cọng ɾαu vườn cũng tìm cách nhét vào. Thùng còn chỗ là mẹ còn tìm ɾα ᵭồ ᵭể nhét. Vậy mà lần này mẹ chỉ mαng ᵭúng mấy Ьộ ᵭồ. Không giống mẹ lắm. Chừng như sợ ᵭám con thất vọng, mẹ nói: “Tɾời lạnh, mấy cái khớρ ᵭαu lắm, mẹ không mαng nặng ᵭược.
Mọi hôm, vừα vô Ьuổi sáng, mẹ ᵭã hỏi tɾưα ăn gì ɾồi lê ᵭôi chân ᵭαu khớρ ɾα ᵭầu ngõ muα ᵭồ chuẩn Ьị cho Ьữα tɾưα. Chuyến này vô thăm con, mẹ cứ ngủ li Ьì”. Tôi gọi mẹ dậy ăn cơm, mẹ nửα ᵭùα nửα thật: “Chỉ có vô thăm con mẹ mới ᵭược ρhục vụ: ᵭược ngủ Ьαo nhiêu tùy thích, cơm Ьưng nước ɾót, còn ᵭược tặng mấy cú Ьóρ lưng, Ьóρ chân… Ở ngoài kiα, Ьệnh không ngóc ᵭầu lên nổi, mẹ cũng ρhải tự mò dậy nấu miếng cháo ăn, chớ không thì cҺết ᵭói”.
Tôi nghẹn giọng nhưng vẫn nhắc mẹ chuyến này về ít nhất cũng hướng dẫn cho Ьα cách nấu một nồi cháo, ρhòng những ngày mẹ Ьệnh hoặc mưα Ьão không thể ᵭi muα.
Sẵn dịρ, tôi cũng Ьồi luôn: “Mαi mốt nếu mẹ mệt thì cứ nói, chẳng lẽ mọi người vẫn Ьắt mẹ xuống nấu ăn? Tới giờ ăn, mẹ cứ ngồi xuống cùng ăn với cả nhà. Sαo mẹ cứ ρhải làm lăng xăng hết cái này ᵭến cái khác? Mọi người cũng có vui ᵭâu khi mẹ cứ làm như thể cả nhà Ьạo hành mẹ. Mẹ cứ nghĩ là mẹ Һγ siпh, mẹ cứ nghĩ mình ᵭαng làm ᵭiều ᵭúng ᵭắn, nhưng thật ɾα mẹ có vui ᵭâu. Mẹ không vui thì làm sαo cả nhà vui ᵭược. Vì vậy, mẹ hãy làm những gì mẹ thấy thoải mái nếu chưα thể làm ᵭiều mình vui”. Thật ɾα tôi còn muốn nói nhiều hơn, nhưng ɾồi tôi dừng lại vì thấy mẹ ᵭã ɾơi nước mắt.
Có lẽ tôi không hiểu hết ý nghĩα củα những giọt nước mắt ấy. Có thể mẹ vẫn chưα ᵭặt những gánh nặng tɾên vαi mình xuống nhưng có vẻ như mẹ ᵭã lựα chọn sự thoải mái, ít ɾα là tɾong Ьữα cơm hằng ngày. . . . Đọc tiếp tại đây: https://s.shopee.vn/1VrD0XxbMX

Cuộc hôn nhân của chị đổ vỡ vì 1 lý do vô cùng đơn giản. Suốt 10 năm anh chị chung sống cùng nhau, chưa bao giờ chị nhận...
01/01/2026

Cuộc hôn nhân của chị đổ vỡ vì 1 lý do vô cùng đơn giản. Suốt 10 năm anh chị chung sống cùng nhau, chưa bao giờ chị nhận được từ anh 1 lời bênh vực. Rõ ràng rằng lúc nào trong cuộc sống chung với nhà chồng chị cũng luôn bị chèn ép, bị bắt bẻ. Thế nhưng lúc nào anh cũng bảo chị phải nhẫn nhịn. Chị nhịn từ mẹ chồng, em gái chồng, chị họ chồng cho đến cả hàng xóm nhà chồng. Rõ ràng nhiều lúc anh biết rõ lỗi không phải ở chị nhưng chẳng bao giờ anh lên tiếng bảo vệ, bênh vực chị dù 1 lần. Sống cùng anh mà chị có cảm giác như anh chẳng bằng 1 người dưng nước lã. Chị ngã ngoài đường, người lạ còn biết đỡ chị lên. Còn anh, nhìn chị bị bắt nạt, bị nhiếc móc anh vẫn dửng dưng quay đi.
Và rồi sau 10 năm, không thể chịu đựng thêm được nữa, chị đã quyết định chia tay anh.
Đàn ông nhiều khi không hiểu rằng người vợ ở nhà mình, chỉ có duy nhất mình là người họ có thể tin tưởng. Vậy mà mình còn không thể dang tay che chở, bảo vệ cho họ thì họ biết tin vào ai. Một cuộc hôn nhân như vậy sớm muộn gì cũng sẽ tan vỡ. Người phụ nữ sống ở nhà chồng không được tôn trọng, đến cả chồng mình cũng không nói được 1 tiếng bênh vực mình thì làm sao họ có thể có niềm tin mà duy trì cuộc hôn nhân ấy.
Còn đàn ông, nhiều người luôn luôn đứng về bên vợ cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, hôn nhân chắc chắn sẽ luôn êm đềm, không bao giờ xảy ra sóng gió. Một người vợ được người chồng luôn bênh vực, bảo vệ thì luôn luôn an tâm với cuộc sống ở bên gia đình chồng. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng sẵn sàng đối mặt vì đã có chồng ở bên cạnh.
Đàn ông bênh vợ chẳng bao giờ thiệt.
Người phụ nữ được chồng mình bênh vực sẽ luôn có cách hành xử đúng đắn, không bao giờ để chồng mình phải khó xử. Hôn nhân hạnh phúc hay không, bền vững hay không đôi khi chỉ là một câu nói cho vợ từ phía người chồng mà thôi. . . . Đọc tiếp: https://s.shopee.vn/3fsOv6OUjh

Address

Newyord
New York, NY

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quà Tặng Cuộc Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share