Gừng Thơm Vương Gia

Gừng Thơm Vương Gia Mỗi ngày một chút hồi hộp, một chút bất ngờ. Follow ngay để trải nghiệm và share cho mọi người cùng biết ❤️.

[FUII] “Bố ơi! Bố ơi!”Tôi dừng bước.Trước cổng mẫu giáo khu bên cạnh, một cậu bé chạy tới chỗ một người đàn ông.Người đà...
06/01/2026

[FUII] “Bố ơi! Bố ơi!”

Tôi dừng bước.

Trước cổng mẫu giáo khu bên cạnh, một cậu bé chạy tới chỗ một người đàn ông.

Người đàn ông ngồi xuống, bế đứa bé lên rồi xoay một vòng.

Đứa bé cười rất tươi.

Tôi nhận ra bóng lưng đó.

Chiếc áo khoác xám ấy là tôi mua cho anh ta năm ngoái.

Dáng đi đó, tôi đã nhìn suốt sáu năm.

Chồng tôi — Trần Chí Viễn.

Anh ta chẳng phải đang đi công tác nước ngoài sao?

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn anh ta dắt tay đứa trẻ đi vào khu dân cư.

Ba năm rồi.

Anh nói đi công tác ba năm, mỗi tháng chỉ gọi video chưa tới ba lần. Nói là do lệch múi giờ, nói là công việc bận quá.

Tôi một mình nuôi con, chăm mẹ chồng, mỗi tháng còn chuyển tiền sinh hoạt phí cho anh.

Tôi bật cười.

Thì ra, “đi công tác ba năm” là đi công tác ở đây.

Tôi lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh.

1.

Tôi không đuổi theo.

Tôi vẫn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cổng, tay vẫn cầm điện thoại giơ lên.

Bức ảnh rất rõ nét.

Anh nghiêng mặt, cười với đứa bé.

Nụ cười ấy, tôi đã lâu không được thấy.

Con trai tôi — Tiểu Vũ, năm nay bốn tuổi, ba năm rồi chưa gặp cha.

Mỗi lần gọi video, Trần Chí Viễn đều nói: “Bố đang bận.” “Bố sắp về rồi.”

Tiểu Vũ hỏi tôi: “Mẹ ơi, có phải bố không cần hai mẹ con mình nữa không?”

Tôi trả lời: “Không đâu con.”

Nhưng giờ nhìn lại, quả thật là anh ta không bỏ “chúng tôi”.

Anh ta chỉ có một “chúng tôi” mới.

Tôi cất điện thoại, quay người đi đón Tiểu Vũ.

Hôm nay trường mẫu giáo có hoạt động cha mẹ và con cái, tôi đã xin nghỉ để đến tham gia. Trường của Tiểu Vũ nằm cách khu mẫu giáo kia một con phố, bình thường mẹ chồng là người đưa đón bé.

Hôm nay tôi đích thân đến, định tạo bất ngờ cho con.

Không ngờ, người nhận được bất ngờ lại là tôi.

“Mẹ ơi!” — Tiểu Vũ chạy đến, nhào vào lòng tôi.

Tôi ôm con, bất chợt thấy con nhẹ quá.

Bốn tuổi mà gầy như ba tuổi.

Mỗi tháng tôi đưa mẹ chồng ba ngàn để mua sữa, bánh và trái cây cho Tiểu Vũ. Mẹ chồng nói đã tiêu hết cho cháu, không còn đồng nào.

Nhưng sao con tôi lại gầy thế này?

“Mẹ ơi, hôm nay có trò chơi với bố mẹ. Mẹ chơi cùng con được không?”

“Được chứ.” — Tôi cười, “Hôm nay mẹ sẽ ở bên con cả ngày.”

Sau khi hoạt động kết thúc, tôi đưa Tiểu Vũ đi ăn món gà rán bé thích nhất.

Con ăn rất vui, nước sốt cà chua dính đầy miệng.

Tôi nhìn con, nhưng trong đầu lại nghĩ tới chuyện khác.

Đứa trẻ kia khoảng bao nhiêu tuổi?

Chừng hai tuổi.

Nếu đứa bé đó hai tuổi…

Vậy tức là khi Trần Chí Viễn bắt đầu “đi công tác” ba năm trước, người phụ nữ kia đã mang thai.

Không đúng, phải sớm hơn.

Có thai cần mười tháng, tức là…

Anh ta đã ngoại tình từ ba năm rưỡi trước.

Khi đó chúng tôi mới cưới được ba năm, Tiểu Vũ vừa tròn một tuổi.

Tôi lau miệng cho con, khẽ cười.

“Mẹ cười gì vậy?”

“Không có gì đâu.”

Tôi cười chính mình.

Ngốc suốt ba năm rưỡi, giờ mới hiểu ra.

Tối về đến nhà, mẹ chồng đang xem tivi.

“Về rồi à?” — Bà liếc nhìn tôi, “Tiểu Vũ ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi ạ.”

“Ăn gì?”

“Gà rán.”

“Gà rán?” — Mẹ chồng nhăn mặt, “Món đó không tốt cho sức khỏe, sao lại cho trẻ con ăn?”

Tôi im lặng.

“Tôi ngày nào cũng nấu nướng, chế độ dinh dưỡng đầy đủ. Vậy mà chị đưa nó đi ăn đồ vớ vẩn ngoài đường?”

Tôi vẫn không đáp.

“Lâm Vãn, chị nghe thấy không?”

“Nghe rồi.” — Tôi đặt túi xuống, “Mẹ, dạo này Chí Viễn có gọi cho mẹ không?”

Bà hơi sững người: “Có gọi chứ. Tối qua vừa gọi, nói mọi thứ vẫn ổn, bảo đừng lo.”

“Anh nói đang ở đâu?”

“Vẫn ở Đức chứ đâu. Không phải nó đi công tác ở Đức sao?”

“À.” — Tôi gật đầu, “Đức.”

Tôi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Đức.

Đức và Trung Quốc chênh lệch múi giờ 6–7 tiếng.

Chiều nay bốn giờ, tôi thấy anh ta ở cổng mẫu giáo.
13726 ------------------------------
Xem Trộn bộ ở bình luận nhé mn 😍 07:22:09

[FUII] Ngày Tết Nguyên Đán, chồng tôi – người luôn coi trọng “cảm giác nghi lễ”, vẫn như mọi năm, phát bao lì xì cho cả ...
05/01/2026

[FUII] Ngày Tết Nguyên Đán, chồng tôi – người luôn coi trọng “cảm giác nghi lễ”, vẫn như mọi năm, phát bao lì xì cho cả nhà.

Bố mẹ chồng mỗi người 5.000 tệ – là tiền “hiếu kính” mà anh ấy biếu.

Hai ông bà cười tít mắt, không ngớt lời khen con trai hiếu thảo, biết điều.

Con trai 10 tuổi được 2.000 tệ, chúc mừng nó lại lớn thêm một tuổi.

Thằng bé cười tít mắt, vừa nhận được tiền lì xì đã nạp ngay 1.000 tệ vào game.

Chồng tôi mỉm cười dịu dàng, đưa cho tôi một xấp bao lì xì dày cộp:

“Vợ à, em là công thần lớn nhất của gia đình này, phần lớn nhất dành cho em.”

“Giống như mọi năm, bao lì xì to! 10.000 tệ.”

“Năm nay em vất vả rồi, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều nhờ em quán xuyến, 10.000 này em muốn làm gì thì làm.”

Tôi lập tức cầm bao lì xì to ném thẳng vào mặt anh ta.

……

Chồng tôi bị ném trúng mặt, mặt tối sầm lại, nhưng nghĩ hôm nay là Tết Nguyên Đán, anh ta hít sâu, cố nén giận dỗ dành tôi:

“Cảm thấy 10.000 chưa đủ à? Anh còn ít nữa, đều cho em.”

Vừa nói vừa móc điện thoại chuyển khoản.

Tôi lạnh lùng mở miệng: “Bao lì xì này, tôi không dám nhận.”

Kết hôn 15 năm, đây là lần đầu tiên tôi khiến anh ta mất mặt như vậy.

Anh ta không giữ nổi vẻ bình tĩnh, mặt trầm xuống hỏi tôi:

“Tết nhất rồi em còn muốn làm gì nữa đây?”

“Em nhìn xem trong nhà có ai nhận được bao lì xì to hơn em không? Vậy mà còn không hài lòng, em còn muốn lên trời hái sao à?”

Thấy chúng tôi cãi nhau, sắc mặt bố mẹ chồng cũng không được tốt.

Mẹ chồng bước tới khuyên tôi: “Chiêu Chiêu à, có gì không vui thì để sau giao thừa hẵng nói.”

“Hôm nay là Tết Nguyên Đán, đầu năm đầu tháng mà cãi nhau thì cả năm sẽ xui xẻo đấy.”

Bố chồng kéo tay chồng tôi: “Được rồi, vợ mày chỉ là đang giận dỗi một chút, mày phải nhường nhịn nó.”

“Việc trong việc ngoài đều là vợ mày lo, dù nó có tát mày một cái thì mày cũng phải cười, hiểu chưa?”

Chồng tôi miễn cưỡng xin lỗi tôi.

Nhặt bao lì xì dày cộp lên, nhét lại vào lòng tôi.

Tôi thẳng tay ném vào thùng rác.

Mặt anh ta lập tức tối sầm.

Ngay cả bố mẹ chồng cũng nhìn tôi không hài lòng.

Ánh mắt như đang trách tôi không hiểu chuyện, phá hỏng không khí vui vẻ của cả nhà.

Con trai đang chơi game liếc nhìn tôi một cái:

“Mẹ, thế là đủ rồi đấy.”

“Cả nhà đều đang dỗ mẹ, mẹ còn muốn gì nữa?”

“Con thấy là bố chiều mẹ quá, lễ Tết gì cũng làm mấy trò lãng mạn, lễ nghi, khiến mẹ càng ngày càng khó chiều.”

Tôi bật cười nhạt.

Nhìn đứa con trai do tôi mang nặng đẻ đau mười tháng, đau đớn sinh ra:

“Lễ Tết làm lãng mạn? Gì mà lãng mạn? Cho tiền cũng gọi là lãng mạn à?”

Con trai bĩu môi: “Chứ không thì sao? Lễ nào bố cũng chuyển khoản 520, 1314 cho mẹ còn gì?”

“Như bao lì xì hôm nay, chắc chắn bên trong là 13140, vậy còn chưa đủ lãng mạn à? Mẹ có biết bao nhiêu bạn con ganh tị vì con có người bố coi trọng nghi lễ không? Dù là sinh nhật hay lễ Tết đều tổ chức linh đình, tụi nó ghen tị chết đi được.”

Tôi tức đến bật cười, nghiến răng nói rõ từng chữ:

“Sinh nhật con, là mẹ chạy đôn chạy đáo tìm nhà hàng, tìm MC, mua quà, cũng là mẹ dọn dẹp đống bừa bộn sau đó!”

“Vậy mà con chỉ biết ơn bố con?”

“Bố con làm được gì? Ngoài cái miệng suốt ngày nói làm nghi lễ, ông ta có tự tay làm gì không?”

“Điện thoại mời từng bạn con đến dự tiệc sinh nhật cũng là mẹ gọi từng người một!”

Con trai chơi thua, bực bội tắt game, gắt lên với tôi:

“Thì chẳng phải vì bố con kiếm được tiền mẹ mới có thể làm mấy chuyện đó à? Mẹ kiếm tiền không bằng bố, chẳng phải nên gánh vác nhiều hơn sao?”

“Với lại mấy chuyện đó bỏ tiền ra là xong, là mẹ tự chọn ôm hết việc, mẹ mặc đồ toàn là quần áo từ 7-8 năm trước, chẳng đẹp được như mẹ người ta, bố con ngày nào cũng đưa mẹ nhiều tiền thế, chả biết mẹ tiêu vào đâu.”

Tim tôi đau nhói.

Tôi nhìn chồng – Tần Vân Thâm: “Đúng thế, Tần Vân Thâm, anh nói xem, mấy đồng anh đưa tôi, tôi tiêu vào đâu?”

Tần Vân Thâm sốt ruột:

“Em hỏi anh làm gì? Việc chi tiêu trong nhà do em quản, ai biết em tiêu vào đâu.”

“Được rồi, lễ Tết rồi đừng cãi nữa, lát nữa họ hàng tới rồi, lo mà ăn Tết cho yên ổn.”

“Vợ à, em mau đi chuẩn bị bữa cơm giao thừa đi, dọn dẹp nhà cửa nữa, kẻo người ta đến lại chê cười.”

Tần Vân Thâm đẩy tôi vào bếp, còn anh ta thì đi chơi game với con trai.

Bố chồng ở phòng ngủ chính, mẹ chồng ở phòng phụ, mỗi người gọi điện cho họ hàng của mình bảo tối nay qua ăn cơm.

Tôi nhìn đống đồ ăn trong bếp.

Đó là số rau tôi đã dậy từ 5 giờ sáng để đi chợ mua.

Gió mùa đông lạnh thấu xương, tôi bảo Tần Vân Thâm lái xe chở tôi đi.

Anh ta lại nói muốn lái xe chở con trai đi chơi Tết.

Còn nói tôi vốn không thích lễ Tết, không thích mấy thứ gọi là cảm giác nghi lễ, nên anh ta cũng không định cho tôi đi.

Anh ta bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.

Nhưng tôi làm sao mà nghỉ được.

Rau đâu có tự mọc chân chạy về nhà.

Bữa tối cũng đâu thể tự nhảy lên bàn.

Tờ mờ sáng, tôi lái xe máy điện, phơi mặt trong gió lạnh đi mua đồ.

Về đến nhà lấy bát đũa cũ ra rửa.

Cắt rau, sơ chế.
13676 ------------------------------
Xem Trộn bộ ở bình luận nhé mn 😍 02:10:42

[FUII] “Ví rỗng, bụng thì réo ầm.”Tôi gửi tin nhắn vào nhóm gia đình.Nửa ngày trôi qua, chỉ nhận được một túi táo.Tin nh...
05/01/2026

[FUII] “Ví rỗng, bụng thì réo ầm.”

Tôi gửi tin nhắn vào nhóm gia đình.

Nửa ngày trôi qua, chỉ nhận được một túi táo.

Tin nhắn thoại vang lên từ điện thoại:

“Bố sáng nay vất vả cả buổi hái đấy, nhờ người mang cho con ăn thử.”

Bạn trai tôi – đang gắp đồ ăn cho tôi – khựng lại.

“Bố em là nông dân trồng táo ở ngoại ô Bắc Kinh á?”

“Chẳng phải em là thiên kim Bắc Nhị Đại à?”

Tôi theo phản xạ khẽ lắc đầu.

Anh ta trừng mắt nhìn bộ Chanel trên người tôi, như vừa bừng tỉnh:

“Đây là trường học, không phải cái chuồng gà.”

“Đồ nông dân, đến cả hàng hiệu cũng là đồ giả, lừa đàn ông!”

Nói xong quay lưng bỏ đi.

Câu “Tôi là Bắc N đời” nghẹn trong cổ họng.

Tôi đỏ mắt, từ trong túi ni-lông lôi ra một chiếc thẻ đen bị vứt lẫn với táo.

Tiếp theo là đoạn tin nhắn thoại từ bố:

“Con tổ chức cái sự kiện Giáng Sinh đó hot quá, táo còn chẳng đủ mà bán.”

“Khách sạn năm sao này đã chuyển sang tên con rồi, cái thẻ là thưởng cho con đấy.”

Ngay giây sau, nhóm lớn trong trường hiện lên thông báo—

Ảnh tôi bị bạn trai treo trên trang web đồ cũ:

“Đào mỏ, còn mới tới 99%, mềm mại dễ thương, giá tốt dễ rước.”

Tôi run rẩy tay, hủy khoản tài trợ ẩn danh năm mươi nghìn tệ mỗi tháng mà bố tôi gửi cho anh ta.

Đã chê tôi ăn bám,

Thì đừng bám cái gì nữa!



「Nhật ký đào mỏ! Cô nàng đồ giả dắt hot boy như chó đi dạo!」

Khi link bài viết hiện ra, đầu ngón tay tôi tê rần.

Bài “tố cáo đẫm máu” của Chu Hoài Tự chiếm luôn trang chủ:

“Ba tháng qua, tôi chỉ là một trò cười.”

“Cô ta nói bố làm kinh doanh nhỏ, hóa ra là cuốc đất ở ngoại ô!”

“Tôi dùng học bổng đi ăn cơm đắt tiền với cô ta, cuối cùng cô ta lại dùng đồ fake lừa đảo các hội nhóm!”

Bên dưới là loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn:

“Báo cáo vị trí! 34976! Gửi video làm dấu tay cho tôi!”

Mấy ngày liền ghi chép kiểm tra như thế khiến phần bình luận nổ tung:

“Ngột ngạt quá, Thẩm Man bị bệnh kiểm soát rồi!”

“Hot boy bị thao túng tâm lý chăng?!”

“ đào tạo, loại rác phẩm chất kém thế này không đuổi học à?”

Rồi có người lập tức đào ra ảnh tôi ăn bánh bao buổi tối:

“Đào mỏ mà ăn bánh bao, rồi dùng tiền đó đi mua đồ fake!”

Tôi thở dài đáp lại:

“Đó là bữa ăn kiêng trước khi tập thể dục.”

Nhóm im lặng một giây, rồi sóng gió dữ dội hơn ập đến:

“Còn dựng hình tượng gymer?”

“Lớp PT của cô ta một buổi cả nghìn tệ! Đồ nhà quê lấy đâu ra tiền mà đi học?”

“Thật đáng thương cho hot boy, bị lừa cả tình lẫn tiền!”

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Những ảnh chụp màn hình đó đều bị cắt cụt.

Sau mỗi đoạn video anh ta gửi đến đều là ảnh chụp giao dịch tôi chuyển tiền!

Vậy mà giờ đây, anh ta lại bóp méo tình cảm tôi dành cho, để dựng lên cái gọi là “tôi là nạn nhân”.

Thứ làm tôi lạnh cả người hơn là—vài phút sau, trên web đồ cũ hiện lên link mới:

“Đào mỏ, còn mới 99%, mềm mại dễ thương, giá tốt dễ rước.”

Tôi đỏ mắt bấm vào khu bình luận, toàn là thương xót.

“Hot boy uất ức gần chết rồi, mau có thiên kim thật đến cứu rỗi anh ấy đi!”

Chu Hoài Tự thậm chí còn vô tình để lộ cả WeChat của tôi.

Điện thoại lập tức bị nghẽn vì hàng loạt lời mời kết bạn và tin nhắn chửi rủa.

Những từ ngữ ghê tởm dày đặc cả màn hình.

Từ nhỏ tôi được cưng như trứng, lớn như hoa, chưa từng nghe mấy lời như vậy.

Tay run run muốn gửi tin nhắn cho Chu Hoài Tự.

Nhưng ngay giây sau, anh ta bình thản trả lời trong phần bình luận:

“Từng yêu, nên giúp cô ấy tìm người tiếp theo.”

“Không đành lòng nhìn cô ấy thân bại danh liệt.”

Tôi thở dài một hơi—thân bại danh liệt thì đúng là thật.

Tiền tiêu vặt của tôi đều dồn vào kế hoạch Giáng Sinh của khách sạn mới thu mua, tôi còn định tặng lại nó cho anh ta làm quà sinh nhật.

Giờ thì khỏi cần nữa.

Nhìn dòng tin nhắn cuối cùng của Chu Hoài Tự trong khung chat:

“Đào mỏ đồ giả, chia tay!”

Tôi gửi một đoạn thoại:

“Bố ơi, cái khoản tài trợ năm mươi nghìn mỗi tháng cho Chu Hoài Tự ấy…”

“Dừng lại đi!”

Đã chê tôi ăn bám,

Thì đừng bám cái gì nữa!

Chén cơm mềm này, tôi tự tay đập nát!

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của bố đã gọi tới ngay lập tức.

“Bảo bối, sao thế? Có năm vạn thôi mà.”

Giọng bố nhẹ nhàng, nhưng lập tức nhận ra sự im lặng của tôi, giọng ông bỗng trầm xuống:

“Thằng nhóc đó khiến con chịu ấm ức à?”

Sống mũi tôi cay cay.
13626 ------------------------------
Xem Trộn bộ ở bình luận nhé mn 😍 20:59:41

[FUII] Tôi là đứa ăn hại cay nghiệt nhất trong tr/ ại tr/ ẻ mồ c/ ôi.Mỗi bữa ăn tôi có thể chén sạch năm bát cơm, sức mạ...
05/01/2026

[FUII] Tôi là đứa ăn hại cay nghiệt nhất trong tr/ ại tr/ ẻ mồ c/ ôi.

Mỗi bữa ăn tôi có thể chén sạch năm bát cơm, sức mạnh thì như trâu, chẳng ai muốn làm bạn với tôi.

Chỉ có Dư Tâm Nhu là chịu làm bạn với tôi.

Một ngày nọ, viện phúc lợi đón một cặp vợ chồng nhà giàu đến, họ muốn nhận nuôi Dư Tâm Nhu.

Nhưng đúng lúc đó, tôi lại nhìn thấy một dòng chữ hiện lên như phụ đề:

【Nữ chính cuối cùng cũng được cha mẹ nuôi nhận về rồi! Sắp tới có thể bắt đầu mối tình ngược tâm với anh nuôi nam chính rồi đây!】

【Bề ngoài thì anh nuôi tỏ ra không quan tâm nữ chính, để mặc cô ấy bị bắt nạt đến mức tự ti, nhưng về sau lại luôn kiên nhẫn chữa lành cho cô ấy, cực kỳ ngọt ngào luôn!】

【Hơn nữa nam chính còn mắc chứng biếng ăn, phải nhờ bé cưng nữ chính mới chữa khỏi được! Hai người này đúng là trời sinh một cặp!】

Xem xong mấy dòng chữ đó, tôi liền đẩy Dư Tâm Nhu sang một bên.

“Chú ơi cô ơi, con rất ngoan trong chuyện ăn uống, hai người nhận nuôi con đi ạ.”

Dù sao thì tôi cũng khỏe, nếu tên nhóc kia không biết điều, tôi có cả đống cách để trị nó.

Tôi là đứa trẻ lợi hại nhất viện phúc lợi.

Biểu hiện cụ thể là: mỗi bữa ăn năm bát cơm, sức khỏe như trâu húc mả, thích đập phá, và đặc biệt… chẳng ai muốn chơi với tôi.

Dư Tâm Nhu là ngoại lệ.

Lúc được đưa đến đây, cô bé mới sáu tuổi, ngoan ngoãn, dễ thương, không bao giờ cãi nhau hay tranh giành với ai, trong viện này chỉ có mình cô bé thỉnh thoảng đến nói chuyện với tôi.

Đáng tiếc là hôm nay cô bé sắp được nhận nuôi rồi.

Lần này đến lượt cô ấy được chọn, nghe nói là một cặp vợ chồng giàu có lắm.

Ngay khi cô bé chuẩn bị bước theo cô giáo ra ngoài, tôi bất ngờ nắm lấy tay cô ấy kéo lại.

“Không được đi!”

Dư Tâm Nhu giật mình, khó hiểu nhìn tôi. Cô giáo tưởng tôi không nỡ xa bạn nên nhẹ nhàng an ủi:

“Lâm Phán, Tâm Nhu sắp có cuộc sống tốt đẹp rồi, sau này vẫn có thể quay về thăm các bạn mà, con buông tay ra trước được không?”

Cuộc sống tốt đẹp ư?

Tôi tám tuổi rồi, biết đọc chữ. Mấy dòng phụ đề kia tôi hiểu hết.

Họ nói Dư Tâm Nhu sẽ bị bắt nạt, sẽ tự ti.

Tôi thong thả mở miệng:

“Cô ơi, để con đi đi. Viện mình nghèo như vậy, không nhanh đưa con đi thì thật sự nuôi không nổi mất.”

Cô giáo im lặng một cách kỳ lạ.

Thật ra, ai trong viện cũng muốn tống khứ tôi đi, nhưng vì công bằng nên họ không thể dễ dàng nhường cơ hội này cho tôi. Thế là cô giáo dắt cả tôi và Dư Tâm Nhu cùng đi ra ngoài.

Cặp vợ chồng đến nhận nuôi đúng là giàu thật, y như trong mấy dòng phụ đề kia. Không chỉ thế, phía sau họ còn có một cậu nhóc trông rất đẹp trai, gương mặt thì hống hách hết chỗ nói.

【A a a lần đầu nam nữ chính gặp mặt kìa! Ai hiểu cho tui với, nam chính thực ra đã nhìn thấy nữ chính từ khe cửa rồi, giả vờ không quan tâm nhưng tai đỏ ửng hết cả lên!】

【Khoan đã, chẳng phải người được nhận nuôi là nữ chính sao? Con nhãi kia là ai thế?】

【Đừng nói là con bé đó định giành với bé cưng nhà chúng ta nha? Nếu nó giành được thật thì sau này nam nữ chính còn ngược tâm kiểu gì nữa!】

Phụ đề dậy sóng.

Dư Tâm Nhu ngơ ngác nhìn mấy người trước mặt, ngoan ngoãn chào:

“Cháu chào chú, chào cô, chào anh ạ.”

“Ai là anh cậu chứ!”

Phó Viễn Hạo đột nhiên sầm mặt lại.

Gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Dư Tâm Nhu bị cậu ta quát một tiếng, viền mắt lập tức đỏ hoe, tủi thân siết chặt ống tay áo, vừa định rụt vai lại thì tôi đã mạnh mẽ bước lên chắn ngay trước mặt cô bé.

“Cháu chào chú, chào cô, chào em trai nhỏ.”

“Cô! Ai là em trai cô hả!”

Phó Viễn Hạo tưởng tôi cố tình làm cậu ta mất mặt, tức đến mức gần phát nổ.

Tôi lại vô tội nhìn về phía cậu ta.

“Năm nay cháu tám tuổi rồi, có phải lớn hơn em không ạ? Cô ơi, thế cháu là chị đúng không?”

Con người thường có một khuyết điểm lớn nhất — nhìn mặt mà bắt hình d**g. Ai nhìn gương mặt ngây thơ ngoan ngoãn này của tôi, chắc chắn chẳng thể tưởng tượng nổi tôi là cái “máy cơm” tính tình chua ngoa!

Người phụ nữ nhà giàu ấy nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi.

“Tiểu Hạo mới bảy tuổi, thế thì cháu đúng là chị rồi.”

Cô ấy muốn nhận nuôi một bé gái, chủ yếu để làm bạn với con trai mình. So với một đứa em gái cần chăm sóc, thì có vẻ một cô chị lớn tuổi hơn lại phù hợp hơn.

Phó Viễn Hạo thấy tôi đã bắt đầu nói chuyện với mẹ cậu ta thì lập tức sốt ruột.

“Mẹ! Con muốn về! Con muốn về ngay!”

“Tiểu Hạo ngoan, mẹ làm xong thủ tục rồi mình về, được không?”

Nghe thấy câu đó, cậu ta càng vùng vằng dữ dội hơn.

Tôi dựa vào mấy dòng phụ đề đã đọc được, cố ý kích cậu ta:

“Em không chọn chị à? Hay là muốn chọn Dư Tâm Nhu? Em thích cô ấy đúng không?”

Mấy cậu nhóc tuổi này ghét nhất là bị nói thích con gái. Quả nhiên, cậu ta như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức xù lông!

“Ai nói tôi thích cô ấy! Tôi vừa thấy là đã thấy ghét rồi!”
13576 ------------------------------
Xem Trộn bộ ở bình luận nhé mn 😍 15:32:02

[FUII] Sau khi bị cả mạng xã hội quay lưng, ba tôi quyết định đưa tôi về nông trại nhà nuôi lợn cùng ông nội cho khuây k...
05/01/2026

[FUII] Sau khi bị cả mạng xã hội quay lưng, ba tôi quyết định đưa tôi về nông trại nhà nuôi lợn cùng ông nội cho khuây khỏa.

Với tâm lý chơi cho vui, tôi mở livestream, đặt tên cho từng con heo ngay trên sóng.

Dân mạng chửi tôi? Vậy thì lấy luôn tên họ đặt cho mấy con heo, không phải hợp lý quá à?

Cho đến khi còn lại một con heo con siêu đáng yêu, trắng trẻo mũm mĩm, dù cư dân mạng có ném đá thế nào, tôi vẫn nhất quyết đặt tên nó là Phó Tư Châu.

Không ngờ chuyện này lại leo lên hot search.

Điều không ai lường trước là… nam thần ảnh đế lạnh lùng kia lại đích thân đăng một bài phản hồi tôi trên Weibo.

Hình ảnh là anh ấy đang ôm một chú heo con trắng nõn, kèm dòng caption: “Con này tên là An An.”

Tôi tên là Giang An, một nữ diễn viên tuyến mười tám không ai biết đến.

Trong một lần tham gia chương trình thực tế, vì cứu đồng đội mà tôi vô tình đẩy ngã một đại minh tinh là Tưởng Cầm Nhi.

Thế là tôi bị toàn mạng xã hội chỉ trích, mắng chửi không ngừng.

Dân mạng nhao nhao lên chửi tôi nào là độc ác, nào là thấy chết không cứu, còn thêm đủ kiểu bịa đặt khó nghe.

Chuyện rồi cũng đến tai ba tôi — một đại gia siêu giàu có.

Ông giận dữ bắt tôi lập tức về nhà.

Ba muốn tôi tiếp quản khối tài sản hàng tỷ của ông, nhưng tôi chẳng mảy may hứng thú, còn lén sau lưng ông bước chân vào giới giải trí.

Giờ xảy ra chuyện, coi như ông nắm được cái cớ. Dù tôi có năn nỉ van xin thế nào, ông vẫn nhất quyết bắt tôi về.

Thế là tôi bị “lưu đày” tới trại nuôi heo trong nông trại của gia đình.

Ngày ngày tôi chỉ quanh quẩn với việc: cho heo ăn, dọn chuồng, đóng mở cổng, đổ thức ăn…

Một thời gian sau, mấy con heo nái sinh ra cả bầy heo con đáng yêu, dù có vài bé… trông không được xinh lắm.

Chán quá, tôi nghĩ cách tự tạo niềm vui: mở livestream, mời dân mạng đặt tên cho mấy bé heo.

Vừa mới lên sóng chưa được bao lâu, đã có mấy chục nghìn người đổ vào phòng livestream.

Tôi suýt nữa bị dọa hết hồn, không biết còn tưởng tôi hot lắm cơ.

Nhưng thật ra, tôi chỉ đi con đường “hắc hồng”, nổi lên nhờ thị phi. Phim tôi đóng không ai xem, lên show thì cái gì cũng dám làm miễn là nổi.

Thấy người xem càng lúc càng đông, tôi gom đám heo con lại một chỗ, ho nhẹ một cái:

“Chào mọi người, tôi là Giang An. Hôm nay tôi muốn đặt tên cho mấy bé heo con của mình, không biết mọi người có ý tưởng gì hay không, để tôi tham khảo nhé?”

Dòng bình luận tuôn ra như suối — toàn lời khó nghe.

“Giang An mà cũng đi nuôi heo á? Xuống dốc dữ vậy luôn hả?”

“Tôi nói rồi, chắc nhà cô này ở quê chứ gì, haha.”

Tôi nhìn đám bình luận mà trong lòng buồn buồn. Mắng thì mắng, nhưng vẫn chưa nghĩ ra cái tên nào hết.

Đúng lúc đó, tôi thấy một bình luận khiến tôi lóe lên ý tưởng:

“Con đẩy người mà cũng dám lên sóng nữa hả? Ghê tởm thật sự.”

Tôi nghĩ bụng: nếu họ đã lấy lời nói để làm tổn thương tôi, thì tôi sao không lấy tên họ đặt cho mấy bé heo nhỉ?

Nhìn dòng bình luận đang chửi mình, tôi quay đầu nhìn đám heo con, chọn một con xấu nhất.

Con này đen sì sì, răng móm, nhìn một vòng thì đúng là… xấu nhất bầy.

Tôi bế nó lên, đưa sát vào camera:

“Chào các bạn, bé heo xấu nhất này sẽ tên là Tiểu Di Không Đi Vệ Sinh nhé!”

Bình luận chững lại một chút, rồi lập tức bùng nổ thành cơn cười sảng.

Có người còn tặng quà cho tôi, mấy cái kẹo mút.

“Trời đất, buồn cười xỉu!”

“Chị chơi ác quá mà hài ghê!”

“Đỉnh của đỉnh!”

Dòng bình luận cuồn cuộn hiện lên, rồi lại một cái tên khác đập vào mắt tôi:

“Loại như cô mà cũng ngày nào cũng đu fame à, thật kinh tởm!”

Đúng lúc đó, có một bé heo con chạy lại dụi vào chân tôi, tôi bế nó lên, dí mặt nó vào camera:

“Bé này tên là Tiểu Cầm Mê Trai Xấu nhé!”

“Ôi không thở nổi, buồn cười quá!”

“Heo: Có ai bênh vực tôi không?”

“Heo: Tại sao tôi phải chịu trận này?”

Dân mạng bắt đầu chia phe cãi nhau trong phần bình luận, còn tôi thì cười không ngậm được mồm.

Nhưng rồi, tôi lại bị mắng tiếp:

“Cô còn dám biện minh sau vụ đẩy người hả? Đúng là đi đâu cũng có mặt cô!”

Tôi lại chọn một bé heo khác, dí mũi nó vào màn hình:

“Bé này sẽ tên là Không Có Tiền Thì Im Đi!”

“Chị này chơi mạnh tay quá!”

“Haha, chị cũng đâu có tiền đâu mà gáy?”

Giữa lúc cả phòng đang rôm rả, bất ngờ tài khoản mắng tôi ban nãy lại tặng tôi cả… gala sự kiện — phần thưởng ảo lớn nhất livestream.

Tôi lần đầu làm live, cũng là lần đầu thấy cái hiệu ứng lấp lánh chói mắt đó.

Anh đại đó bắt đầu liên tục ném quà, toàn là loại mắc tiền, khiến cả phòng livestream như vỡ trận.

Thấy tình hình bắt đầu quá đà, tôi vội vàng can:

“Thôi đủ rồi, đừng quăng nữa, lát hết quà mà ném đó!”

“Chị đúng là bất chấp luôn nha!” “Ủa? Hồi trước chị hài vậy luôn hả? Tính quay xe từ bị ghét sang được thương à?”



Chỉ còn lại một bé heo trắng trẻo, mập mạp, siêu dễ thương.

Dân mạng rần rần lên:

“Nhanh lên! Đặt tên cho bé này đi!”

“Trời ơi đáng yêu muốn xỉu luôn!”

“Dùng tên em nè, em chửi chị siêu độc luôn đó!”

“Dùng tên tui đi, đảm bảo gây sốc!”

Tôi nhẹ nhàng vuốt tai bé heo, cười nói:

“Bé này thì không được đâu. Tôi đã chọn sẵn tên rồi.”

“Tên gì? Tên gì vậy???”

Tôi mỉm cười:

“Bé này tên là Phó Tư Châu.”

Dòng bình luận lập tức nổ tung.

“Cái gì??!! Nói lại lần nữa coi?!!”

“Hả??? Không thể nào!!!”

“Tôi cho cô số CCCD cũng được, tôi làm heo cũng được, nhưng không được lấy tên nam thần của tôi đặt cho heo!!”

“Lại đu fame hả? Mất dạy thật sự!”

Tôi vẫn bình thản nhắc lại:

“Bé này chỉ có thể tên là Phó Tư Châu, không đổi được đâu.”

Kệ họ phản ứng thế nào, tôi bế bé heo lên rồi tắt sóng.

Dù sao tôi cũng chỉ là một tiểu minh tinh vô danh, livestream kiểu này chẳng mất gì. Cùng lắm thì lại “hưởng ké” chút fame từ Phó Tư Châu thôi.

Bị ghét cũng là nổi tiếng. Có tài nguyên gì, dùng được thì cứ dùng.

Mấy năm lăn lộn trong giới này, tôi hiểu một điều: da mặt càng dày thì sống càng lâu.

Tôi phải ở trong cái chuồng heo này cũng là “nhờ ơn” Phó Tư Châu, ké một tí danh tiếng thì sao chứ?

Nhưng điều tôi không ngờ tới là: sau buổi livestream đó, thời hoàng kim của tôi… chính thức bắt đầu.

Tôi với Phó Tư Châu có thể nói là… quan hệ còn sâu hơn da mặt tôi nữa đấy.

Từ thời ông nội tôi với ông nội anh ấy đã là bạn thân. Hai nhà làm hàng xóm, gắn bó suốt bao thế hệ, kiểu gia tộc lớn giúp đỡ nhau, dây mơ rễ má đến tận bây giờ.

Vì thế, tôi với Phó Tư Châu coi như lớn lên cùng nhau. Từ tiểu học, trung học cho đến đại học – tuy khác ngành nhưng vẫn học cùng trường, học chung suốt hơn hai mươi năm trời.

Anh ấy lúc nào cũng giỏi giang xuất sắc, còn tôi thì… toàn bị đem ra so sánh rồi thua sạch.

Mẹ tôi mất sớm, ba thì bận suốt, tôi toàn bị gửi sang nhà anh ấy “giao phó”. Dù hai đứa bằng tuổi, Phó Tư Châu vẫn luôn quản lý tôi như anh trai.

Thi trượt là bị mắng te tua, nhưng sau đó lại ngồi giúp tôi sửa bài sai.

Lần đầu có kinh nguyệt cũng là anh ấy lén lút đi mua băng vệ sinh giúp tôi…

Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, mọi thứ thay đổi. Hình như là hồi đại học, lúc tôi giúp bạn thân chuyển thư tình cho người ta.

Từ đó Phó Tư Châu vẫn tốt với tôi, nhưng có gì đó… khác rồi. Nói không rõ, chỉ thấy không còn giống hồi xưa.

Sau đó tôi đi du học, anh ấy cũng không liên lạc gì.

Tới khi tôi về nước, thì anh ta đã là ảnh đế được trao vô số giải thưởng rồi.

Sau này chúng tôi có gặp lại vài lần, nhưng vì tôi đang hoạt động trong giới giải trí, nên cả hai đều giữ khoảng cách, hầu như không nói chuyện.

Người ngoài thấy Phó Tư Châu là kiểu lạnh lùng khó gần. Nhưng thật ra, anh ta nhỏ mọn, thù dai lắm.

Hồi nhỏ tôi phạm lỗi gì là ảnh méc ba tôi ngay. Lớn lên rồi, cứ có scandal gì về tôi là anh ta lại “chuyển phát nhanh” cho ba tôi, rồi ba tôi lôi tôi ra mắng xối xả.

Chuyện tôi đẩy Tưởng Cầm Nhi cũng là do Phó Tư Châu gửi video cho ba tôi, sáng hôm sau tôi liền bị “phân phối” về trang trại nuôi heo.

Vậy nên tôi dùng tên anh ấy đặt cho bé heo dễ thương nhất có gì sai chứ?

Còn chưa kịp đắc ý bao lâu thì tôi bùng nổ nổi tiếng, vì ảnh đế… đăng Weibo phản pháo rồi!
13526 ------------------------------
Xem Trộn bộ ở bình luận nhé mn 😍 10:04:21

[FUII] “Vũ Nhụy, sao em lại ở đây?”Giang Thịnh hoảng hốt đẩy người phụ nữ trong lòng ra, nhìn tôi đứng ở cửa, sắc mặt lậ...
04/01/2026

[FUII] “Vũ Nhụy, sao em lại ở đây?”

Giang Thịnh hoảng hốt đẩy người phụ nữ trong lòng ra, nhìn tôi đứng ở cửa, sắc mặt lập tức tái mét.

Tôi lặng lẽ đứng ở cửa phòng Tổng thống, tay vẫn cầm chiếc thẻ từ vừa dùng để mở cửa. Đây là khách sạn nơi chúng tôi tổ chức lễ cưới vào ngày mai. Căn phòng này, vốn dĩ là phòng tân hôn của chúng tôi.

Người phụ nữ trên giường chậm rãi ngồi dậy, lộ ra gương mặt quen thuộc đến mức tôi không thể quen thuộc hơn — Tô Uyển Nhi, em họ tôi, cũng là mối tình đầu của Giang Thịnh.

“Chị à, chị đừng hiểu lầm. Em và anh Giang Thịnh chỉ đang bàn về chuyện lễ cưới ngày mai thôi.” Tô Uyển Nhi vừa nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài rối loạn, vừa dịu dàng giải thích, vẻ mặt yếu đuối đáng thương như thể đang bị ai ức hiếp thậm tệ.

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, tim lạnh dần.

Ga giường nhăn nhúm, không khí ngập mùi ám muội, Giang Thịnh chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, váy của Tô Uyển Nhi thì rách một bên dây. Đây mà gọi là “bàn chuyện lễ cưới”?

“Vũ Nhụy, để anh giải thích…”

“Không cần đâu.” Giọng tôi bình thản lạ thường. “Tôi thấy cả rồi.”

Lúc nãy, tôi nhận được cuộc gọi từ quản lý khách sạn, nói bồn tắm ở phòng Tổng thống bị hỏng, hỏi tôi có muốn đổi phòng không. Nghĩ đến chuyện mai là lễ cưới, tôi đích thân qua xem thử tình hình, ai ngờ lại chứng kiến cảnh này.

“Vũ Nhụy, em thật sự hiểu lầm rồi. Anh với Uyển Nhi không có gì hết!” Giang Thịnh vội vàng phân bua, “Cô ấy mới nãy không cẩn thận ngã xuống, anh chỉ đỡ cô ấy dậy…”

“Ngã xuống?” Tôi bật cười khẽ. “Ngã mà rách cả váy? Còn ngã thẳng lên giường à?”

Tô Uyển Nhi cắn môi, nước mắt lã chã: “Chị đừng giận, tất cả là lỗi của em. Em biết ngày mai chị và anh Giang Thịnh kết hôn, em không nên…”

“Không nên gì?” Tôi ngắt lời, “Không nên quyến rũ chồng chưa cưới của tôi?”

“Vũ Nhụy!” Giang Thịnh sầm mặt, “Sao em có thể nói Uyển Nhi như vậy? Cô ấy là em họ em đấy!”

Nhìn vẻ mặt Giang Thịnh ra sức bênh vực Tô Uyển Nhi, tôi bỗng thấy nực cười.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, thanh mai trúc mã, hai gia đình cũng thân thiết bao năm. Ba năm trước Tô Uyển Nhi đi du học, Giang Thịnh liền cầu hôn tôi. Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ hạnh phúc cả đời, không ngờ chỉ cần Tô Uyển Nhi vừa trở về nước, mọi thứ đã thay đổi.

Tháng vừa rồi, Giang Thịnh liên tục viện cớ không về nhà, nói là bận công việc. Tôi còn chu đáo đem đồ ăn khuya đến cho anh, lo anh làm việc vất vả. Giờ nghĩ lại, tôi đúng là trò hề.

“Giang Thịnh, tôi hỏi anh một câu — anh còn yêu tôi không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Giang Thịnh khựng lại, môi mấp máy, nhưng không thốt nổi một lời.

Khoảnh khắc ngập ngừng ấy, đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

“Nếu vậy thì hủy hôn đi.” Tôi xoay người rời đi.

“Khoan đã!” Giang Thịnh vội nắm lấy cổ tay tôi. “Vũ Nhụy, ngày mai là lễ cưới của chúng ta, thiệp mời đã phát hết rồi, em đừng tùy hứng như vậy!”

“Tùy hứng?” Tôi hất tay anh ta ra. “Anh phản bội tôi mà còn dám nói tôi tùy hứng?”

“Anh không phản bội! Anh và Uyển Nhi thật sự không làm gì cả!”

Lúc này, Tô Uyển Nhi cũng đứng lên, đi đến trước mặt tôi, mắt đẫm lệ: “Chị, là lỗi của em. Em không nên quay về. Em biết trong lòng anh Giang Thịnh vẫn còn em, nhưng anh ấy đã chọn chị, em nên chúc phúc cho hai người.”

Nghe thì cao thượng, nhưng từng câu như đang rạch dao vào tim tôi. Gì mà “vẫn còn em”? Gì mà “đã chọn chị”?

Tôi chợt hiểu ra điều gì đó.

“Tô Uyển Nhi, là cô cố ý đúng không?” Tôi lạnh giọng nhìn cô ta. “Cố tình chọn hôm nay, đêm trước lễ cưới, để tôi bắt gặp cảnh này.”

Tô Uyển Nhi khẽ chớp mắt, nhưng rồi lại nhanh chóng lấy lại vẻ ngây thơ: “Chị nghĩ nhiều rồi, sao em có thể…”

“Vì cô biết, nếu mai tôi và Giang Thịnh kết hôn, anh ấy sẽ hoàn toàn thuộc về tôi. Nhưng cô không chờ được nữa, đúng không?”

Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.

Giang Thịnh nhìn Tô Uyển Nhi, rồi lại nhìn tôi, sắc mặt phức tạp đến mức khó đoán.

Tô Uyển Nhi cắn môi, bỗng nở nụ cười thê lương: “Chị nói đúng, em không chờ được nữa. Em đã yêu anh Giang Thịnh suốt bao năm, em không thể nhìn anh ấy kết hôn với người khác.”

“Uyển Nhi…” Giang Thịnh sững sờ nhìn cô ta.

“Anh Giang Thịnh, em biết năm xưa là em rời đi trước, là em phụ lòng anh. Nhưng ba năm qua, từng ngày ở nước ngoài em đều nhớ đến anh, em thật sự không quên được.” Tô Uyển Nhi từng bước tiến lại gần, “Giờ em đã quay về, em muốn bắt đầu lại với anh.”

Cơ thể Giang Thịnh cứng đờ, ánh mắt dao động giữa tôi và Tô Uyển Nhi.

Tôi nhìn cảnh đó, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương khó tả.

Thì ra, tôi chưa bao giờ là lựa chọn đầu tiên của anh ta. Tôi chỉ là người thay thế khi Tô Uyển Nhi không có mặt. Giờ “người thật” đã quay về, thứ hàng nhái như tôi đương nhiên phải cút đi.

“Lâm Vũ Nhụy, xin lỗi.”

Giang Thịnh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng từng chữ rõ ràng:

“Anh… anh nghĩ chúng ta không hợp nhau.”

Một câu nói đã đập tan tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Được, tôi hiểu rồi.”

“Vũ Nhụy…” Giang Thịnh định nói thêm điều gì đó.

“Không cần giải thích, tôi hiểu cả rồi.” Tôi ngắt lời, “Lễ cưới ngày mai đúng là phải hủy, tôi sẽ tự xử lý.”

Nói xong, tôi quay người bước ra cửa.

“Chị!” Tô Uyển Nhi gọi tôi từ sau lưng, “Chị đừng hận em, được không? Em biết chị cũng rất đau lòng… nhưng tình yêu mà, không thể cưỡng cầu.”

Tôi dừng bước, ngoái đầu lại nhìn cô ta. Gương mặt cô ta trông đầy áy náy và đau khổ, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia đắc ý.

“Tô Uyển Nhi, cô thắng rồi.” Tôi lạnh nhạt nói, “Nhưng cuộc chơi này, mới chỉ bắt đầu.”

Dứt lời, tôi không quay đầu lại, rời khỏi căn phòng.

Ra khỏi khách sạn, gió đêm thổi vào mặt mang theo hơi lạnh của mùa thu. Tôi ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.

Ngày mai lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời tôi, vậy mà giờ… lại biến thành một trò hề cay đắng.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho luật sư.

“Luật sư Trần, là tôi, Lâm Vũ Nhụy. Tôi muốn hủy hôn lễ ngày mai. Ngoài ra… tôi muốn sửa lại di chúc.”

Sáng hôm sau, giới thượng lưu chấn động.

Tiểu thư nhà họ Lâm – Lâm Vũ Nhụy – tuyên bố hủy hôn ngay trong ngày cưới, lý do là phát hiện chồng sắp cưới Giang Thịnh phản bội, qua lại với em họ cô – Tô Uyển Nhi.

Tôi ngồi trong phòng khách nhà họ Lâm, nhìn cha tôi – Lâm Quốc Hoa – tức giận dập máy điện thoại.

“Vũ Nhụy, con có biết con đang làm gì không hả?” Cha tôi giận đến run người, “Nhà họ Giang đã hủy toàn bộ hợp tác, chúng ta tổn thất năm mươi tỷ!”

“Mà còn bao nhiêu khách khứa đã mời, giờ chúng ta ăn nói thế nào đây? Mặt mũi nhà họ Lâm bị con làm mất hết rồi!” Mẹ tôi – Vương Tú Phương – cũng tức giận không kém.

Tôi bình thản uống trà, như thể họ đang nói về chuyện của ai khác:

“Mất năm mươi tỷ… còn hơn là mất cả đời hạnh phúc.”

“Con…” Cha tôi giận đến mức nói không ra lời.

Lúc này, Tô Uyển Nhi đẩy cửa bước vào, vẻ mặt đầy áy náy:

“Cậu, mợ… tất cả là lỗi của con, là con về không đúng lúc…”

Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản, trông trong sáng, vô hại, ai nhìn cũng thấy thương xót.

“Uyển Nhi, không phải lỗi con.” Mẹ tôi dịu giọng an ủi, “Là Vũ Nhụy nó quá bướng bỉnh.”

“Nhưng mợ ơi, là con phá hỏng lễ cưới của chị, con thật sự rất áy náy…” Mắt Tô Uyển Nhi đỏ hoe, “Giá mà con không về nước thì tốt rồi.”

“Đừng nói vậy, con à.” Giọng cha tôi cũng dịu lại, “Con là người nhà họ Lâm, lúc nào trở về cũng là chuyện nên làm.”

Tôi ngồi nhìn tất cả, trong lòng chỉ thấy mỉa mai.

Tô Uyển Nhi là con gái của dì ruột tôi – em gái mẹ – cha mẹ mất sớm, được đưa về nhà tôi nuôi dưỡng. Cha mẹ tôi đối xử với cô ta còn tốt hơn với tôi. Cái gì tốt cũng dành cho cô ta.

Tôi vẫn nhớ hồi nhỏ tôi muốn một chiếc váy công chúa, cha mẹ bảo đắt quá, đợi sinh nhật mới mua. Vậy mà hôm sau đã mua cho Tô Uyển Nhi một chiếc còn đắt hơn.

Lúc lớn lên tôi hỏi mẹ vì sao, bà nói:

“Uyển Nhi là khách. Khách đến thì phải lấy cái tốt nhất ra tiếp. Còn con là con gái ruột, lúc nào muốn chẳng được.”

Nhưng… tôi đã từng có được thứ mình muốn bao giờ chưa?

“Vũ Nhụy, bây giờ con phải đến nhà họ Giang xin lỗi.” Cha tôi nghiêm giọng. “Tìm cách cứu vãn tổn thất lần này.”

“Tại sao con phải xin lỗi?” Tôi đặt ly trà xuống, “Người phản bội là Giang Thịnh, không phải con.”

“Thì đã sao?” Mẹ tôi cao giọng, “Đàn ông sai một chút là chuyện bình thường, con nên rộng lượng hơn. Hơn nữa, hai đứa còn chưa cưới, cùng lắm chỉ là va chạm trong lúc yêu đương.”

“Va chạm nhỏ?” Tôi không thể tin vào tai mình, “Anh ta ngủ với người khác, mẹ gọi là va chạm nhỏ?”

“Sao con ăn nói khó nghe thế hả!” Mẹ tôi nhíu mày, “Con không biết Giang Thịnh là ai à? Nó sao có thể phản bội con? Chắc chắn là con hiểu lầm rồi.”

Lúc này, Tô Uyển Nhi nhẹ nhàng lên tiếng:

“Dì à, thật ra… thật ra tối qua đúng là lỗi của con. Con uống hơi nhiều, vô tình ngã vào lòng anh Giang Thịnh, bị chị Vũ Nhụy bắt gặp nên mới hiểu lầm như vậy…”

Lời vừa dứt, sắc mặt cha mẹ tôi lập tức dịu xuống.

“Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, chắc chắn chỉ là hiểu lầm thôi.” Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm. “Vũ Nhụy, giờ con biết sai rồi chứ?”

“Uyển Nhi đúng là đứa con ngoan, rõ ràng là Vũ Nhụy hiểu lầm hai đứa, vậy mà con vẫn đứng ra giải vây cho nó.” Cha tôi cũng gật gù hài lòng.

Tôi nhìn Tô Uyển Nhi, cô ta đang tỏ vẻ vô tội nhìn tôi, trong mắt còn thấp thoáng nét khiêu khích.

Cô ta đang thử tôi. Xem tôi có dám vạch trần lời nói dối đó không.

“Đã là hiểu lầm, thì Vũ Nhụy càng phải đi xin lỗi.” Mẹ tôi lập tức ra quyết định. “Lập tức đến nhà họ Giang, xin lỗi thật chân thành, cố gắng khiến Giang Thịnh tha thứ cho sự bốc đồng của con.”

“Con không đi.” Tôi dứt khoát từ chối.

“Con phải đi!” Cha tôi đập bàn. “Chuyện này liên quan đến sống còn của nhà họ Lâm!”

“Vậy để nhà họ Lâm phá sản luôn đi.” Tôi đứng bật dậy. “Dù sao trong mắt hai người cũng chỉ có cô con gái tốt Tô Uyển Nhi, nhà họ Lâm có sụp thì cũng còn cô ta kế thừa.”

“Con nói bậy cái gì vậy hả?!” Mẹ tôi tức đến tái mặt. “Dù Uyển Nhi có tốt mấy, nó cũng không phải máu mủ nhà họ Lâm! Tất cả những gì nhà họ Lâm có đều là của con!”

“Vậy sao?” Tôi bật cười lạnh. “Vậy tại sao từ bé đến giờ, thứ gì hai người cũng dành cho cô ta nhiều hơn tôi? Tại sao vị hôn phu của tôi bị cô ta cướp đi, điều đầu tiên hai người nghĩ đến lại là bảo tôi đi xin lỗi?”
13552 ------------------------------
3O la i tui lên nha 06:19:44

Address

6 Bạch Đằng
Da Nang

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gừng Thơm Vương Gia posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Gừng Thơm Vương Gia:

Share